Chiều Viễn Xứ
Chiều Viễn Xứ Quạnh ghế đá ngồi nhìn người trên phố Cảnh ồn ào lố nhố cứ ngược xuôi Tia nắng xuyên rải rác cũng nối đuôi Khơi chuỗi nhớ khôn nguôi niềm rời rã Ngày đưa tiễn Cha lo âu buồn bã Mẹ ráng ngăn lệ đá đọng chực rơi Cầm hành trang mà tấc dạ rối bời Vì cuộc sống đôi nơi đành xa cách Buồn thấm thía khi phân ly huyết mạch Xa quê hương đèn sách mãi nấu nung Mong rạng danh phấn khởi khúc tương phùng Trả ơn nghĩa trùng trùng sâu tâm tưởng
Read More