Tình Tợ Khói Sương
Tình Tợ Khói Sương Gió giông gào thét giữa đêm trường Cát bụi mịt mùng giũ tứ phương Thấp thoáng hình Ai đang thất thểu Lụa nhàu, tóc xoã, mảnh mai xương Nàng ngã khụy nằm bên gốc cây Khiến Ta chưng hửng liệng đôi giầy Nhào ra từ chỗ gầm cầu ấy Dang rộng chim Bằng, đỡ dáng mây Rồi tình quấn quýt, rộ hương xuân Gắn bó thời gian trót ngũ tuần Chẳng thể chia lìa, xa nửa bước Dâng tràn hạnh phúc xoá trầm luân
Read More