Author: Tam Muội

Tương Tư Chàng Văn Sĩ

Tương Tư Chàng Văn Sĩ Nắng rụng lưng trời gió phất phơ Đong đưa nhánh liễu dưới khung mờ Giầm khua mái đẩy, thuyền rời bến Vịnh cảnh sinh tình hoạ áng thơ Than ôi! Diễm tuyệt ẩn dương gian Nước biếc, non xanh, sóng bạc ngàn Ấy vậy sao lòng buông nặng trĩu Phải rằng vô vị ở tâm can? Rung động quả tim, hoá dại khờ Đỏ dòng bút mực…chút ngu ngơ Áng văn kiệt tác ngầm tha thiết Tri kỷ vọng tầm trong giấc mơ

Read More

Vấn Nhạn

Vấn Nhạn (Nhất Vận - Ngũ Độ Thanh) Nắng giũ chiều sa cảnh nhạt mầu Phồng dang bóng nhạn xoải về đâu Dừng chân chở hộ niềm riêng giấu Đậu cánh đeo giùm nỗi tủi khâu Kiếp đẩy thân vào tan vỡ chậu Đời đan mộng tới rã rời câu Vì ai lỗi trục cung xề tấu Tuyết ngậm mi hờn ủ rũ thâu. March 7, 2020 Tam Muội

Read More

Trải Lòng Với Chàng – I

Trải Lòng Với Chàng - I Mãn nguyệt sầu thất thểu chốn non cao Gió hờ hững nghẹn ngào vầng mây bạc Tiếng tặc lưỡi trên tường trông dáo dác Chú thạch sùng phờ phạc giữa màn đêm Ánh lập loè căn gác bỗng buồn thêm Tóc rũ rượi đang kềm cơn rưng rức Vang đồng vọng xập xình nơi trống ngực Cung bậc dồn thổn thức tận con tim Đạp sương hàn, rẽ tuyết, mượn cánh chim Ta nhanh chóng vội tìm nàng an ủi Bờ vai rộng, gối lồng đan sáu múi Hãy tựa vào, ngớt tủi, lệ canh thâu

Read More

Xin Trả Lại Người

Xin Trả Lại Người Ngồi thẫn thờ chiếc bóng dưới hoàng hôn Nghe trái đắng bồi đôn loang cõi dạ Tiếng chim gáy não nùng đang giục giã Như ngậm ngùi, như rã rượi hồn đơn Cảnh tình nầy, chắc lẳng lặng tốt hơn Khỏi vướng bận chập chờn ôm giấc ngủ Bấy thao thức, miệt mài, trông trổ nụ Rốt cuộc chừ gió giũ quyện hư không Kể từ giờ trở ngược kiếp lập đông Hứng mưa tuyết lộng lồng treo lạnh buốt Niềm cô quạnh từng hồi len lỏi ruột Tia lập loè sưởi đuốt đã nhoà tan

Read More

Tiễn Biệt Hồn Thầy

Tiễn Biệt Hồn Thầy Thu Hồng khẩn cấp nhắn tin Cặp mắt thoạt nhìn, bấn loạn tâm tư Thầy Khương chủ nhiệm hiện chừ Trong cơn mãn tính nát nhừ lá gan Gia cư túng quẫn nghèo nàn Riêng Cô dầu dãi chẳng than nửa lời Nghe niềm hụt hẫng chơi vơi Thước phim hoài niệm thủa thời chợt khua Năm lên tiểu học vẫn đùa Nữ ngang tàng bướng, chanh chua của trường Một lần nghịch ngợm đả thương Nhỏ Hằng lớp trưởng trúng xương nghĩ nhà

Read More