Tương Tư Chàng Văn Sĩ
Tương Tư Chàng Văn Sĩ Nắng rụng lưng trời gió phất phơ Đong đưa nhánh liễu dưới khung mờ Giầm khua mái đẩy, thuyền rời bến Vịnh cảnh sinh tình hoạ áng thơ Than ôi! Diễm tuyệt ẩn dương gian Nước biếc, non xanh, sóng bạc ngàn Ấy vậy sao lòng buông nặng trĩu Phải rằng vô vị ở tâm can? Rung động quả tim, hoá dại khờ Đỏ dòng bút mực…chút ngu ngơ Áng văn kiệt tác ngầm tha thiết Tri kỷ vọng tầm trong giấc mơ
Read More