Trăn Trở
Trăn Trở Trên đất khách xuân nầy thay đổi lạ Gió vẫn lùa lạnh giá phủ không gian Ngày thì mỏng nên đàn tơ buồn bã Đêm rất dài nghiêng ngả quyện tâm can Lại thức trắng miên man dòng suy nghĩ Cõi Ta Bà dung dị kiếm tìm đâu Với sự nghiệp vọng cầu gây rối trí Để ngỡ ngàng chữ phỉ khuất dần sâu Mới thoáng chốc bóng câu chừng đã nửa Tuổi xế chiều chảy nhựa xuống đầu non Ánh vành vạnh thủa còn vầng chan chứa Nay lu mờ loang vữa chuỗi héo hon
Read More