Author: Tam Muội

Nhánh Lan Hồ Điệp

Nhánh Lan Hồ Điệp Nhân mùa lễ bạn đem tặng chậu Lá xanh rờn kết cấu thảo thân Lêu nghêu hai nhánh cong lần Đan xen vài nụ búp ngần đáng yêu Ai khéo đặt diễm kiều Hồ Điệp Chẳng hổ danh là kiếp hoa Lan Ấp e mảnh khảnh tựa giàn Cánh xoè mềm mại chung sàn quyện nhau Vầng nguyệt tỏ ửng màu quang đãng Rung rinh tràng khoe dáng thanh tao Mùi hương sở hữu ngọt ngào Nhụy vàng điểm thắm nở chào tiết đông

Read More

Se Sắt Buồng Tim

Se Sắt Buồng Tim Chốn thư phòng ngồi nắn nót vần thơ Hầu gửi đến, đến bờ xa tít tận Ở phương đó, đó người đang u uẩn Điệu tiêu tương, vương vấn dưới khung chiều Hỡi gió này! Đây một mảnh cô liêu Gom nỗi nhớ, nhớ nhiều nơi tâm khảm Kết dòng lệ, lệ trời buông ảm đạm Rớt mưa dầm lạnh bám giữa gối đơn Hỡi tầng mây! Kia chất ngất giận hờn Để từng chập, chập chờn chen giấc ngủ Nghiêng trằn trọc, trọc trằn nên ủ rũ Nét phạc phờ, úa nụ, héo dung nhan

Read More

Mượn Gió Nhờ Mây

Mượn Gió Nhờ Mây Lang thang lướt mạng kiếm niềm vui Chợt phải ngẩn ngơ...rớt ngậm ngùi Thống thiết lời anh, đời hắt hủi Khiến lòng rung cảm lệ mi khui... Đất khách lạc loài, tạm trú thân Gian nan khổ cực vẫn mang bần Thức khuya dậy sớm, luôn cần mẫn Lại nghẽn sáo diều, lệch khúc ngân Mới đây từ mẫu tận quê nhà Khắc lụn canh tàn...bạc ánh pha Chữ hiếu chưa tròn, sao vội vã? Đêm nằm trăn trở, lạnh châu sa

Read More

Khắc Lặng Trầm

Khắc Lặng Trầm Canh tư tí tách giọt ngoài song Thán dế nỉ non thắt thẻo lòng Chiếu lạnh nghiêng nằm ngân ngấn lệ Thương sầu hẩm phận rớt long đong Gục ngã tinh thần muốn bỏ buông Niềm đau thất vọng trĩu oằn chuông Tương lai, quá khứ, sao mù mịt Bất mãn hoá công nỡ rẫy ruồng Mưu sinh tần tảo mãi bôn ba Thao thức miên man đến tiếng gà Manh áo gạo tiền luôn cật lực Vẫn hoàn tay trắng, khổ trầy da

Read More

Khúc Phù Trầm

Khúc Phù Trầm Đêm lặng nhìn trơ trọi mảnh trăng lu Sương bảng lảng giăng mù che đỉnh núi Vẳng tiếng gáy râm ran đàn dế nhũi Mà ngấm ngầm thấy tủi phận đơn côi Khúc phù trầm cứ mãi hững hờ trôi Lúc vướng bão đẩy nhồi con thuyền nhỏ Khi cuộn sóng dập dềnh như chiếc rọ Hoặc băng dầy...ngồi ngó bóng hoàng hôn Đường thênh thang phủ giá lạnh tâm hồn Nguồn động lực bỗng chôn vào lòng đất Sợi can đảm im lìm không co giật Xác thân nầy quăng tất cả hư vô

Read More