Vắng Bậu Rồi…
Vắng Bậu Rồi... Vắng Bậu rồi trời đất bỗng buồn thiu Cây cối cũng khẳng khiu vì thiếu nắng Khung cửa sổ mất giàn treo lủng lẳng Giỏ hoa nhài gửi tặng lúc ban sơ Vắng Bậu rồi cỏ biếc đượm ngẩn ngơ Bởi ngọn bấc hững hờ qua đầu ngõ Đem rét lạnh khiến muôn loài méo mó Đổi gam màu vàng võ nét cô liêu Vắng Bậu rồi đêm lạc lõng đăm chiêu Cà phê đắng, thi biều, khuây khoả nhớ Bút nguệch ngoạc nhạt nhoà trên trang vở Sao tơ chùng dây nhợ vướng bòng bong
Read More