Hương Đêm Quyện Gió
Dường trong gió du dương dõng dạc
Quyện tương đồng trực giác thân quen
Nghe sâu tấc dạ bật đèn
Niềm riêng trỗi dậy sầu len lén tìm
Nhìn những khóm mây im tĩnh mịch
Nhớ thuở thời khúc khích đùa vui
Mà lay lắt sợi ngậm ngùi
Song đưa nghĩa thắm tình khui giọt mềm
Dạo phố cũ giữa đêm thanh vắng
Hoá bất ngờ rõ đặng là trang
Giả lơ chả biết há màng
Chừ răng bóng nguyệt nhỡ nhàng lầu hiên
Đọc dòng chữ Chàng biên gởi gắm
Cũng sắt son cũng gặm nhấm hồn
Bấy niên tưởng lạnh mồ chôn
Duyên trần da diết bồi đôn thăng trầm
Nhưng ảo ảnh âm thầm chịu khó
Tuyết đượm trên vàng võ hình hài
Dập dềnh sóng điểm đời trai
Thêm phần phiêu bạt, vẫn cài chỉnh chu
Đường uốn lượn sương mù ngăn lối
Đợi hạt ngâu lĩnh hội sở nguyền
Quan hà cách trở chim khuyên
Để bạc ánh huyền, lỡ mộng tào khang
Nay tái ngộ lại càng nghèn nghẹn
Lẽ đâu hàn mảnh chén ngọc xưa
Sơn đem dán vẹn, keo vừa
Cho tròn vuông vức, hứng mưa ngọt bùi?
June 24, 2026
Tam Muội
