Author: Tam Muội

Hồn Thơ Nhập Mộng

Hồn Thơ Nhập Mộng Bầu tĩnh mịch thang mây lững thững Bóng tà huy sừng sững núi đồi Hồn Ta quyện gió nổi trôi Bềnh bồng năm tháng từng hồi chắt chiu Nàng phấp phỏng dập dìu cuộc sống Mãi âm thầm gửi mộng vào đêm Sương rơi lạnh buốt vai mềm Rĩ rầu giãy giụa nhói rêm tấc lòng Nàng lạc lõng nuốt dòng lệ thảm Thu vàng thu ảm đạm riêng mình Mạch sầu dạ thổn thức linh Mấy chục xuân tình chớm vội bi thương

Read More

Có Lẽ Vần Xoay

Có Lẽ Vần Xoay Có lẽ Ta Bà tạo nhiễu nhương Nên rèn tâm niệm nhất kiên cường Gió gom mây tụ hàn băng tuyết Bỗng chốc phù vân chẳng lạ thường Có lẽ chiều nay ráng mỡ gà Lưng đồi lấp lánh toả châu pha Chỉ trong khoảnh khắc luân hồi chuyển Xám quyện bầu đen loang lổ mà Có lẽ dòng sông chợt lững lờ Đưa đò sang bến giữa trời mơ Rồi đâu sóng dậy làm nghiêng ngả Mái lỗi cọc dầm mạn xác xơ

Read More

Ơn Cha Biển Rộng Non Dài

Ơn Cha Biển Rộng Non Dài Theo chân Cha du ngoạn đảo nhỏ này Hầu khuây khoả những ngày ê ẩm bịnh Bước thất thểu phất phơ tà xúng xính Tướng hao gầy trán đỉnh đậm nếp nhăn Cha thời như sa mạc đất cỗi cằn Giông cát bụi xước lằn thân tuổi hạc Trời thu chuyển để vàng rơi lác đác Xám mây chiều bàng bạc phủ không gian Thương Cha già chuỗi cực khổ nguy nan Chẳng quản ngại sức tàn theo năm tháng Trải khúc khuỷu mạch ngầm thuyền khệnh khạng Bão xéo giày từng tảng dập dòng trôi

Read More

Phôi Phai Cuộc Tình

Phôi Phai Cuộc Tình Gió lộng sấm rền kéo bão giông Hạt mưa trĩu nặng cuốn tơ hồng Chiều soi thăm thẳm, buồn dương liễu Ngọc biếc loang dài chuỗi trống không Thẫn thờ vương vấn bóng hình Ai Sao nỡ quay lưng nện gót hài Kỷ niệm chôn vùi trong khoảnh khắc Tháng ngày tấm mẳn bỗng nhoà phai Văng vẳng bên tai tiếng ngọt ngào Nhẹ nhàng tha thiết khiến nao nao Du miên điểm nét ru hồ mộng Ảo ảnh mơ màng những khát khao

Read More

Trải Lòng Canh Khuya

Trải Lòng Canh Khuya Canh ba trăn trở đọc vần thơ Anh bảo em rằng tả giấc mơ Thuyền mộng đưa ta về bến đổ Nghe lòng da diết nỗi bơ vơ Tĩnh mịch đêm tàn vắng ánh sao Bầu đen dày đặc, gió thì thào Nhẹ nhàng len lỏi vào khe cửa Làm sắt se hồn tủi xiết bao Mối duyên nghịch cảnh đã an bày Hội ngộ đắm chìm ngưỡng lá lay Chắc bởi Nguyệt Tơ hoài bỡn cợt Má hồng trĩu nặng đắng chua cay

Read More