Chỉ Còn Lại Đống Tro Tàn
Chỉ Còn Lại Đống Tro Tàn Gió thổi lạnh kéo thời gian đằng đẵng Trăng khuya tròn sao chẳng thấy người đâu Trách hoá công đẩy nghịch cảnh gợn sầu Cho khoé lệ nhạt mầu rưng thảm thiết Chốn đô thị sóng trùng trùng cách biệt Quạnh nhớ thương da diết phủ trang đài Đêm chập chờn nghe tiếng gọi liêu trai Hoài phấp phỏng đường dài chân nối tiếp Ôi trời hỡi! Trớ trêu đầy oan nghiệp Cỏ mồ xanh chôn kiếp sống thăng trầm Em rụng rời vật vã mối tình thâm Nay còn lại dư âm buồn thăm thẳm
Read More