Cô Đơn…
Cô Đơn... Màn sương lạnh kín giăng bầu u tịch Tiếng côn trùng rả rích nỗi khát khao Ngọn hàn phong chợt trỗi dậy rì rào Cho se sắt xuyến xao loang cõi dạ Quạnh đêm nữa mênh mang trong vật vã Tin vội vàng sa ngã trước ngưỡng yêu Để giờ đây thổn thức ngổn ngang điều Niềm hụt hẫng cô liêu chìm hoang vắng Buồn dằng dặc tháng năm dài đằng đẵng Siết chặt hồn mà chẳng thể nào vơi Anh ra đi không nói dẫu một lời Dù gian dối, hợt hời, hay đay nghiến
Read More