Mộng Cánh Thiên Di
Mộng Cánh Thiên Di Chiều thơ thẩn lang thang trên phố vắng Gió rì rào đọt nắng trốn về đâu Nghe miên man sóng sánh hạt muộn sầu Mi ứa lệ vành bâu tay ve vãn Cõi nhân thế vô thường tâm chán nản Năm tháng dài đỉnh trán lộ vết nhăn Bao đêm tàn thao thức với băn khoăn Hoài trăn trở trĩu oằn vai nặng gánh Tình và nghĩa siết tim côi từng mảnh Vẹn đạo gìn hầu tránh tổn xát thương Nhưng éo le cay nghiệt tách riêng đường Ta đứng giữa can trường luôn giày xéo
Read More