Ngỡ Ngàng
Ngỡ Ngàng Nhớ chiều nọ chân thung thăng dạo phố Ngắm tàng cây loang lổ bóng trên đường Nắng nhạt dần nghiêng ngả sợi tơ vương Cuốn tà áo sen hường tha thướt lụa Cơn lốc bụi đến từ đâu diêm dúa Phủ không gian sáng sủa chợt tối sầm Mưa đầu mùa văng vẳng rả rích âm Dẫu thoăn thoắt vẫn đầm mình dưới nước "Nầy cô bé!" Tiếng đàn ông giật ngược Rồi lẹ làng cỡi trước chiếc áo da Khoác lên vai với dáng vẻ thật thà Mái tóc điểm, điệu đà bay lất phất
Read More