Khoảnh Khắc Giao Mùa
Khoảnh Khắc Giao Mùa Màn mưa vén khẽ phủ lưng trời Nhặt lá cuối mùa rụng tả tơi Đông đã đến rồi sao ấy nhỉ! Mà gieo ảm đạm cuộn chơi vơi? Chẳng lẽ Nàng về khép giấc mơ Để Ta lưu luyến dãy sương mờ Lung linh vạt nắng soi đầu ngõ Ngọn cỏ nô đùa chan ý thơ? Thu vàng sắc mộng vội buông trôi Giờ chỉ phất phơ tuyết đỉnh đồi Một sớm bẽ bàng thay áo mới Thiên thời uyển chuyển lạnh hồn côi
Read More