Author: Tam Muội

Mưa Gom Nỗi Nhớ

Mưa Gom Nỗi Nhớ Lang thang xuống phố chiều nay Dòng xe xuôi ngược, gót giày liêu xiêu Nhiêu khê vạn sự trăm điều Bâng khuâng thắc thỏm như diều mắc treo Bỗng nhiên ngọn lốc thổi vèo Lá đong đưa rụng lèo tèo ngổn ngang Đỉnh cao xám xịt nhịp nhàng Đẩy đùn phủ kín như đang bão bùng Phải trời đen kịt không trung Bởi do hờn dỗi tình chung hững hờ Nỗi lòng cảm giác bơ vơ Tình yêu hoài đợi mãi chờ thiên thu

Read More

Yêu Vạn Dặm

Yêu Vạn Dặm Niềm trống trải giữa khuya tĩnh mịch Kim đồng hồ xê dịch khô khan Ngoài song bóng nguyệt an nhàn Lửng lơ quyện gió non ngàn vi vu Trời sa mạc tiễn Thu lành lạnh Tiết lập Đông sóng sánh ưu phiền Khuê phòng trăn trở cô miên Khơi dòng lệ thảm, đảo điên lộ trình Bởi Thiên Ý trêu tình ngăn cách Bao sơn khê bấy lạch sông ngòi Để nhồi tim thể như thoi Xác thân còm cõi, thương vòi vĩnh thương

Read More

Vuột Khỏi Tầm Tay

Vuột Khỏi Tầm Tay Rậm rịch rền vang, gió gọi mời Rào rào bong bóng phập phồng rơi Chớm Đông khí hậu dường thay đổi Rét buốt hoang vu phủ đất trời Hứng ngọn mưa dầm chạnh ngổn ngang Nhìn theo con nước rẽ dăm hàng Cảm nhoi nhói dạ luồn da diết Ký ức xa xưa chuyện lỡ làng Tí tách dẳng dai siết cõi lòng Ai giùm thắp lại ngọn thong dong Lửa đem sưởi ấm hồn băng giá Đã ngót sa vào đọt tuyết phong

Read More

Kiếp Mèo Hoang

Kiếp Mèo Hoang Đêm trầm lặng phì phèo bên điếu thuốc Nhả khói làn, ngẫm cuộc sống đa mang Thời thiếu niên học vấn bị lỡ làng Đất dúi hột, bỏ càng, màng chăm bón Tự tháo cũi, bung lồng con đường chọn Bấy tuổi đầu thích nõn nuột gái tơ Cọp ra oai sớm được trọng tôn thờ Rồi phè phỡn nhởn nhơ xuôi ngày tháng Danh lừng lẫy với người hùng du đãng Tay đàn anh thuộc hạng cũng chẳng vừa Khét tiếng trùm, bạch phiến trữ như mưa Vàng vòng bạc có thừa trong ngăn tủ

Read More

Phiêu Bạc Dòng Đời

Phiêu Bạc Dòng Đời Áo quần hăng hắc nặng mùi nhơ Ủ rũ hiên Người, nét xụi lơ Chốc lát tay quào tìm chiếc gậy Miệng vành lẩm bẩm những vu vơ Lết chân què quặt kiếp ăn mày Bố thí tợ làn sương khói bay Dè bỉu, lạnh lùng, thêm miệt thị Thầm đau gắng gượng nuốt chua cay Hai viên ngọc biếc đã không tròng Trắng bệch phủ màng, thỉnh thoảng nong Lục lọi căng giành tia lấp loé Soi hầm hun hút, chút hoài mong

Read More