Đồng Cảm Nỗi Niềm
Đồng Cảm Nỗi Niềm Chị bước xuống tàu nặng nỗi lo Lênh đênh sóng nước hướng lần mò Biển trời thăm thẳm, nuôi hy vọng Mảnh đất dung hoà ngưỡng tự do Ghen ghét hoá công phận má hồng Mịt mù phủ kín trận cuồng giông Gặp thuyền hải tặc va vào mạn Hiếp đáp bạo hành thẳng tấn công Một đám sỗ sàng đã cướp đi Chữ trinh đáng quý của xuân thì Ngọc trây tủi nhục, căm hờn giận Nhơ nhớp bầy nhầy, kẻo thị phi?
Read More