Author: Tam Muội

Lộ Trình Gặp Lại Ngoại

Lộ Trình Gặp Lại Ngoại (Thơ Liền Âm - Tác Giả Nguyễn Thành Sáng) Gió man mát tia vàng khơi chạng vạng Sau cơn mưa quang đãng trải non ngàn Rời cổ thụ rộn ràng lòng thanh thản Theo lối mòn tản mạn bước tung tăng Đường rợp bóng bạch đàn che nắng tảng Bên kia sông thấp thoáng luỹ tre làng Khói lam quyện từng hàng gom một mảng Nương gió chiều bảng lảng phả không gian Cầu tre nhỏ bắt ngang con sông Ngạn Dòng thủy triều nay cạn khoảng sáu gang Tiết khí hậu khô khan mùa hạn hán Đất cỗi cằn nứt rạn lúa xốn xang

Read More

Đoản Khúc VIII

Đoản Khúc VIII (Thơ Liền Âm "UA" - Tác Giả Nguyễn Thành Sáng) Thăm Lại Quê Xưa Đã lâu lắm em chưa về Sông Cửa Nhớ bến đò chan chứa nhịp chèo đưa Võng kẻo kẹt cù cưa quên cơm bữa Mảnh đất lành từng hứa thuở xa xưa Nay về lại ánh vừa xuyên tàu dứa Hồn lâng lâng hoa sữa thoảng hương ưa Tiếng non nỉ lưa thưa từ chim Sứa Nghe não nề như khứa mảnh hồn tưa Đường quê ngoại cơn mưa phùn phứa phựa Làm dịu đi cái lửa cháy ruộng bừa Gốc cổ thụ dây dưa ngồi lưng tựa Thoáng ngậm ngùi lệ giữa buổi ban trưa! September 9, 2018 Tam Muội

Read More

Thỏ Thẻ Cùng Chồng

Thỏ Thẻ Cùng Chồng Vàng khô lá đầu mùa lác đác Vội lìa cành rải rác ngoài sân Lòng vương một nỗi bâng khuâng Thương chồng khuya sớm nợ trần tân toan Dưới bầu lạnh hoải hoang quạnh bóng Ngồi suy tư bên đống hồ sơ Miệt mài cặm cụi thẫn thờ Suối bồng nay đã phất phơ tuyết nhiều Thường trầm mặc đăm chiêu lo lắng Lắm chuỗi dài thức trắng cạnh song Gian nan vất vả chất chồng Gia đình vun đắp, mặn nồng lửa hương

Read More

Đoá Phù Vân

Đoá Phù Vân (Thơ Hoạ Giữ Nguyên Từ Cuối) Lãng đãng thả hồn nương gió TRÔI Mây giăng lờ lững nỗi niềm KHƠI Hoa tươi hoa úa hoa vùi DẬP Viễn mộng trần gian để phải RỒI Giọt sầu khoé mắt đọng long LANH Khi giấc mơ yêu, bước độc HÀNH Trải cuộc bể dâu tàn tạ NÉT U huyền sương khói chớm tan NHANH Bốc quả tim hồng để ở ĐÂY Ngồi nhìn ngẫm lại, chuỗi canh DÀI Tình sâu, tình cạn, đâu tri KỶ? Thoáng chốc tro tàn quyện gió MÂY

Read More

Chàng Đi Cõi Dạ Vương Sầu

Chàng Đi Cõi Dạ Vương Sầu (Thơ Hoạ Giữ Y Từ Cuối) Đôi ngả từ đây vĩnh biệt RỒI Con thuyền rẽ sóng hững hờ TRÔI Thu về héo hắt chao lòng LÁ Thắt thẻo lìa cành lác đác RƠI Dằng dặc gánh sầu đọng mắt NHUNG Canh dài thao thức nỗi bâng KHUÂNG Lương duyên rực rỡ, tình nồng THẮM Bỗng chốc vỡ tan vất vưởng HỒN... Đẹp mối tơ tằm họa bức TRANH Một đôi bướm trắng kéo nhau GẦN Tô thêm thảm cỏ xanh màu LÁ Và chuỗi ngân hà toả suốt CANH

Read More