Author: Tam Muội

Khi Nào Trọn Mơ

Khi Nào Trọn Mơ (Thơ Liên Vần - Tác Giả Tam Muội) Trời giáng cung trầm điệp sấm SUÔNG Gió LUỒN mây DẠT NÁT tâm buông Vạc sành gọi bạn thêm da DIẾT Mắt BIẾC suy tư đọng giọt buồn Chàng hỡi! Phương trời cảm vấn VƯƠNG Nhớ THƯƠNG say ĐẮM LẮM sầu tương Đèn khuya leo lét hoài thao THỨC Day DỨT nợ duyên nhuốm đoạn trường Chàng hỡi! Chẳng sao dỗ giấc NỒNG Cõi LÒNG vàng VÕ NGÕ phòng không Trần tình lận đận, đâu là NẺO Thắt THẺO ruột gan, khổ chất chồng

Read More

Tương Kiến Chàng Thơ

Tương Kiến Chàng Thơ (Thơ Liên Vần - Tác Giả Tam Muội) Lặng ngắm tà dương nhạt cuối TRỜI Lá RƠI lác ĐÁC THÁC ghềnh khơi Đong đưa rặng liễu in hồ BIẾC Hoa TUYẾT bay bay, thật tuyệt vời! Thánh thót đàn ai vi vút DÂNG Lâng LÂNG cõi DẠ PHẢ khung tầng Nhặt khoan âm tiết như ai OÁN Trích ĐOẠN biệt ly tích tịch ngân Khàng khẽ lần theo điệu véo VON Lối MÒN sơn CƯỚC BƯỚC chân son Nốt trầm dạo khúc sầu vang VỌNG Lắng ĐỌNG hồn côi, lộng núi non

Read More

Thoáng Chút Suy Tư

Thoáng Chút Suy Tư (Thơ Liền Âm) Chuông đã điểm đúng giờ em tan sở Cụm hoa vàng rực rỡ đến ngẩn ngơ Lòng se sắt bất ngờ đan nỗi nhớ Dấu yêu ơi! Bên nớ cảm chơ vơ? Thầm tưởng vọng đôi bờ vai vạm vỡ Để tựa nương khi trở giấc dật dờ Vơi trống vắng đợi chờ trong bỡ ngỡ Vuốt tóc huyền nức nở dưới trăng mơ Mây lãng đãng phất phơ con gió quở Nắng hanh hanh đang chở xám ơ thờ  Trời mùa hạ bơ phờ dường than thở Chú vành khuyên hênh hớ rỉa lơ ngơ

Read More

Thơi Thảnh Thơi

THƠI THẢNH THƠI (Thơ Liên Vần-Tác Giả Tam Muội) Ngẫm nghĩ chồng con thấy phát RẦU Nhịp CẦU tưởng VỌNG MỘNG canh thâu Bể dâu san sẻ duyên phần HẪM Vơi ĐẪM lệ sầu lắng nỗi đau Bóng ngã hoàng hôn tay siết TAY Tương LAI xây ĐẮP NGẬP hồn say Dệt ân luyến ái, nồng chăn GỐI Sớm TỐI ươm tình nhạt đắng cay Hồ hải tiêu dao buồm rộng CĂNG Ngắm BĂNG tinh TÚ VŨ sương giăng Tựa vai thưởng thức vầng trăng KHUYẾT Thắm THIẾT chuỗi dài bớt trở trăn..

Read More

Trải Lòng

Trải Lòng (Thơ Liền Âm) Gió man mát ngát hương từ cánh phượng Điệp ve sầu hoạ xướng cạnh mé mương Đàn bướm trắng, xanh, hường đang chao lượn Tia nắng vàng cố nhướng phả tà dương Chiều Chủ Nhật trên giường em nằm nướng Mẹ xoa đầu mắng gượng "Tiểu cô nương" Bố dạy bảo: "Nhún nhường con sẽ bướng! Tánh lanh chanh như vượn lại dở ương.".. Chợt ngẫm nghĩ bình thường mình đâu sướng Cũng gian truân ở ngưỡng cửa tình trường U khắc khoải chán chường hằn sâu trượng Xác vật vờ vất vưởng thọ độc thương

Read More