Author: Tam Muội

Hạ Về Chở Chút Vấn Vương

Hạ Về Chở Chút Vấn Vương Mới đó mà xuân đã vội vàng Giã từ sa mạc, bước sang ngang Cho mưa lất phất khơi sầu hạ Trời đất giao thoa khẽ điệu đàng Những hạt đầu mùa đọng nhánh tre Trong veo lấp lánh thẹn e dè Lén gom vạt nắng, soi hình bóng Chợt ngẩn ngơ vì rộn tiếng ve Kìa đôi cánh bướm cõng làn hương Ngan ngát thủa xưa mọc cổng trường Hái phượng đem vào trang nhật ký Tặng quà lưu niệm...ngỏ thầm thương

Read More

Một Kiếp Nhân Sinh

Một Kiếp Nhân Sinh Dường suốt cuộc đời Lão cực thân Đa mang hẩm phận, kiếp cơ bần Bởi vừa oe oé lọt lòng Mẹ Thì bước gian truân đã định phần Miếng cơm manh áo phải nhờ nương Quần quật bàu, ao, chẳng đến trường Tới tuổi lên năm nhìn Ngoại mất Đơn mình côi cút... dạt tha phương Lúc trưởng thành nhân, cưới vợ hiền Dịu dàng, khả ái, đẹp như tiên Ngỡ đâu hạnh phúc, tròn viên mãn Nhưng nghiệp Thiên Cơ mãi nhãn tiền

Read More

Phút Giây Thuyền Cập Bến

Phút Giây Thuyền Cập Bến Thuyền cập bến, ráng tà soi mặt nước Sóng điệu đàng buông lược chải dòng sông Bọt trắng xoá chất chồng lên xuôi ngược Từng cụm mây nhịp bước đỉnh non bồng Ôi cảnh vật! Vẫn không hề thay đổi Kia chiếc cầu tiếp nối Nguyễn Gia Trang Đấy rặng liễu khoe tàng khi lễ hội Nọ đa già chứng mỗi buổi chiều sang Thiếp tựa gốc trông Chàng nơi viễn xứ Lòng hoang mang tư lự tháng năm dài Lúc đưa tiễn cùng Ai thề nguyện giữ Ngày trở về trọn sự khúc khoan thai

Read More

Trên Bước Đồng Hành

Trên Bước Đồng Hành Chuỗi đằng đẵng nương nhờ phù vân kiếp Trót nợ nần, quả nghiệp đã mượn vay Đành hứng mãi heo may trùm giấc điệp Khiến canh tàn dạ Thiếp nghẹn đắng cay Trời sắp đặt đọa đày chi nghịch cảnh Thấy bạn hiền têm cánh phượng trầu cau Tròn giai ngẫu, cùng nhau đan ấm lạnh Ngẫm phận mình toàn lãnh khối sầu đau Nên héo hắt dàu dàu loang lổ nguyệt Nửa vọng ngàn, nửa khuyết chạnh xót xa Xuân vàng võ, Hạ đà dâng ngập tuyết Thu hoang liêu, Đông huyệt phủ ánh ngà

Read More

Cảnh Tình Nơi Phù Thế

Cảnh Tình Nơi Phù Thế Vang đồng vọng tiếng đàn Lang vừa khảy Bật cung xề quyện dãy núi Trường Sơn Như oán trách, giận hờn, khâu tận đáy Mà ngậm ngùi, lệ chảy, xiết hồn đơn Phu Quân hỡi! Chập chờn trong giấc ngủ Dưới đèn mờ vũ trụ bỗng mông lung Trên mái sảnh tương phùng đôi chim cú Đang gù gù, nhẹ giũ cánh tình chung Còn ở Thiếp, bão bùng xuyên tâm khảm Nỗi nhớ thương chặt bám trái tim hồng Ôm chiếc bóng, phòng không, trùm ảm đạm Khát khao đành, kìm hãm, những gì trông

Read More