Author: Tam Muội

Trước Ngày Lễ Mẹ

Trước Ngày Lễ Mẹ Út cảm thấy ngập tràn muôn hạnh phúc Thời gian qua được phục vụ Mạ hiền Ngồi cận kề chải lại lọn tóc tiên Màu trắng đục uốn liền bờ vai nhỏ Dường văng vẳng giọng ve luồn trong gió Tháng năm đà lọ mọ dưới tầng không Đó giàn tre rực rỡ những đoá hồng Hai cẩn thận vun trồng chờ tặng Mẹ Đầu mùa hạ nắng hanh vàng khe khẽ Chú vành khuyên he hé mắt nhìn trời Cha phết lồng, lót cỏ để ấm nơi Chừng nuôi lớn đặng mời "Ai" chiêm ngưỡng...

Read More

Tĩnh Lặng Phút Giây

Tĩnh Lặng Phút Giây Đang trải bút viết vần thơ dang dở Mực nghẹt ngòi cắc cớ chẳng thèm ra Còn mới toanh vừa tậu ở tiệm mà Giờ lăn lóc xót xa nằm một chỗ Ngoài mái sảnh nắng hè soi cực độ Thu Hải Đường lố nhố rũ màu tang Buổi sáng nay hé nở mấy nụ vàng Ngỡ vĩnh viễn màu khang ninh hạnh phúc Dưới hồ nước đôi song ngư ngoạn mục Quẫy đuôi dài chui rúc lẫn vào nhau Đượm thâm tình, quấn quýt nhịp trước sau Ôi thanh thản và giàu niềm ân ái

Read More

Cánh Cửa Ngoài Kia

Cánh Cửa Ngoài Kia Mấy trăng rồi Nàng hậm hực ghét ghen Quạt gió chướng thổi đèn khuya tắt lịm Gạch nốt nhạc, cắt dây đàn khỏi phím Chừ quạnh thềm miệng mỉm thoả lòng sân Kiếp nhân sinh góp nhặt bấy nhiêu lần Chớ lấm bụi hồng trần treo bản ngã Tự tung tự tác, ngang tàng quậy phá Sực tỉnh ra thì đã trót muộn màng Trổ đoá Từ Tâm, ắt gặp thiên đàng Cổng rộng mở thênh thang giày trải bước Đón hạnh phúc bởi chân tình hái được Thuyền lững lờ xuôi nước nhịp nhàng khơi

Read More

Gửi Hồn Đất Khách

Gửi Hồn Đất Khách Mùa thất bát cơ hàn đeo đẳng Nỗi lo toan trĩu nặng tấc lòng Lỡ thời gặp phận long đong Hoa râm một mái cuộn vòng bão giông Đời phên giậu áo không đủ ấm Gạo vét vò, nghe ngậm ngùi đau Nhìn con hốc hác đượm màu Xương mai vàng vọt, Cha lau lệ hàng Đành quyết định vượt bang tạm trú Xếp ba lô giấu nụ cười buồn Giã từ héo hắt trăng khuôn Từ nay cánh gió lách luồn tha phương

Read More

Tấm Chân Tình

Tấm Chân Tình Tuần vừa qua khí hậu bỗng ngược chiều Đêm xuống lạnh đăm chiêu hoài suy nghĩ Với công việc, kinh doanh, tiền tệ phí Vẫn đóng băng xấp xỉ mấy năm trời Một thân cò lặn lội giữa trùng khơi Thuế má nợ nần, ơi hời chồng chất Hạ uyển chuyển sao mà muôn vạn vật Còn đắm chìm tấc đất quạnh mồ hoang? Vẳng côn trùng, tiếng cóc nhái ềnh oang Dường xiết chặt ngực khoang làm khó thở Mắt trao tráo tàn thâu luồn trăn trở Trí nặng nề dây nhợ kéo thật căng

Read More