Tình Buồn Mênh Mông
Tình Buồn Mênh Mông Đêm buông dần sao trí não triền miên Bừng ngọn đuốc muộn phiền bao nghĩ ngợi Nghe hụt hẫng thời gian vui hồ hởi Bỗng khói mờ phất phới quyện không trung Chớm Hạ sang mà lạnh lẽo khôn cùng Vang âm ỉ mông lung trời da diết Những ấm áp yêu đương từng mãnh liệt Thoáng chốc thành cay nghiệt giáng vào tim Tình thơ trao tha thiết đã bị dìm Cả tâm huyết nhặt ghim làm khúc nhạc Niềm rung cảm phải chăng giờ rải rác Hứng lặng thầm lác đác giọt châu tuôn
Read More