Hoài Niệm Chiều Đà Lạt

Đà lạt hoàng hôn sương phủ mờ
Thảm xanh cỏ mượt trải hồn thơ
Vi vu gió núi se se lạnh
Bát ngát rừng thông đẹp ngẩn ngơ

Bồng bềnh mây trắng giăng triền dốc
Róc rách thác ngàn, chim hót ca
Lất phất mưa phùn khơi nỗi nhớ
Dọc ghềnh suối đá toả ngàn hoa

Lữ khách chạnh lòng nhớ chuyện xưa
Hương yêu khoảnh khắc vọng xa đưa
Tình nồng tha thiết trên đồi mộng
Than Thở Cam Ly nhớ mấy vừa

Hoài niệm trong tim thuở đến trường
Lần đầu bỡ ngỡ hẹn yêu đương
Ngại ngùng e thẹn mân tà áo
Nhẹ liếc nhìn anh dạ vấn vương

Đỉnh cao lấp lánh phả lung linh
Dưới sóng li ti gợn hữu tình
Nâng nhẹ bàn tay anh khẽ hỏi
“Cùng anh đi hết đoạn hành trình?”

Thẹn thùng ấp úng “dạ, anh yêu”
Âu yếm môi hôn ửng dáng kiều
Mắc cỡ vùi đầu sau tóc rối
Mong tình muôn thuở chẳng cô liêu

Thuyền trăng lơ lửng in hồ nước
Anh thật dịu dàng tay nắm tay
Thung lũng Tình Yêu cùng thưởng nguyệt
Dạt dào tha thiết sóng tình say

Rong ruổi theo anh tận cuối trời
Cho dù bão tố dậy trùng khơi
Vẹn tròn son sắt nồng ân ái
Quyện mãi bên nhau suốt cuộc đời

Cao nguyên nắng tắt màn đêm buông
Ơi hỡi dấu yêu! có chạnh buồn
Nhung nhớ vùng trời đầy kỷ niệm
Và lưu luyến ấy, vọng hồi chuông?

June 25, 2018
Tam Muội