Author: Tam Muội

Liệm Mảnh Tơ Tình

Liệm Mảnh Tơ Tình (Thơ Liên Vần - Tác Giả Tam Muội) Vần vũ cuồng phong bụi tứ TUNG Mông LUNG khúc ĐOẠN OÁN côn trùng Dư âm hoang hoải bầu tê TÁI Chợt DẤY trong tim nỗi bập bùng Nguyệt rớt sao mờ ảm đạm KHƠI Vòm TRỜI giăng VÕNG BÓNG chơi vơi Đong đưa rặng liễu màn u TỊCH Rả RÍCH trầm vang dạ rối bời Trống điểm sang canh se sắt LÒNG Cô PHÒNG lạnh LẼO HÉO nhành thông Lộng mưa bong bóng tràn tan VỠ Bỡ NGỠ nhân duyên lạc chỉ hồng

Read More

Còn Đâu Vóc Dáng Thuở Nào

Còn Đâu Vóc Dáng Thuở Nào Trời sa mạc trưa hè oi bức Cây úa vàng đất nứt cỏ khô Ánh dương rực chiếu loã lồ Gió luồn bão cát núi phô lớp tầng Cảm bà cụ bần thần góc xó Dưới gầm cầu dãi gió dầm sương Mưu sinh lê bước khắp đường Bôn ba lẫy bẫy trơ xương lưng còng Thời võng lọng quần hồng áo lụa Mỗi gót hài tợ chúa, nữ hoàng Chẳng màng suy nghĩ lo toan Vũ trăng đối ẩm phụng loan miệt mài

Read More

Anh Phụ Em Rồi

Anh Phụ Em Rồi Bước lang thang trên phố vắng chiều nay Hạt bụi nhỏ gợi cay nơi khoé mắt Cơn gió rũ cõi lòng thêm se sắt Nắng phai dần hiu hắt mảnh hồn côi Đây công viên khi trước sánh chung đôi Xanh thảm cỏ mình ngồi nhìn trăng sáng Kia phiến đá chơ vơ không biến dạng Nhưng nỗi niềm lảng vảng đáy tim em Phố lên đèn bầu đã phủ nhá nhem Vẫn cô độc bên thềm đời canh cánh Giọt tí tách nhễu vai gầy buốt lạnh Khói lam mờ lòng chạnh thấy xót xa

Read More

Tình Đẹp Sắc Thu

Tình Đẹp Sắc Thu (Thơ Liên Vần - Tác Giả Tam Muội) Trời đã giao mùa anh thấy KHÔNG Thu PHONG dào DẠT NHẠT môi hồng Nai giương mắt biếc trông ngơ NGÁC Lác ĐÁC lá vàng ngập bến sông Óng ánh giọt sương đọng phủ MÀNH Long LANH mộng ƯỚC BƯỚC loanh quanh Hừng đông tia nắng treo triền NÚI Sông SUỐI lững lờ, dạ nhớ anh.. Hoài niệm Thu xưa dưới mái THỀM Anh EM góc PHỐ VỖ trong đêm Lỡ đường núp bóng chờ mưa TẠNH Hơi LẠNH hắt vào buốt giá thêm

Read More

Dạo Khúc Tương Tư I

Dạo Khúc Tương Tư I (Thơ Liên Vần - Tác Giả Tam Muội) Nguyệt lặn mây mù lất phất MƯA Gió ĐƯA se LẠNH CHẠNH hồn tưa Mỏi mòn trông ngóng, nhân tình HỠI Cũng BỞI nợ duyên nặng kiếp xưa Đơn vắng khuê phòng nhiễu giọt CHÂU Hoạ CÂU dụng TỬU HỮU duyên đầu Tam canh trống điểm sao ta VẪN Lẩn THẨN lơ thơ chốn Nguyệt Lầu Công tử phương nào, công tử ƠI! Chơi VƠI lối MỘNG ĐỘNG khung trời Gặp nhau tri ngộ, tình dang DỞ Tim VỠ nỗi niềm nghịch cảnh khơi

Read More